Đừng làm anh hùng
Hôm nay làm việc ở nhà, tiết kiệm được một mớ thời gian đấu tranh với đường xá Tp. Hồ Chí Minh nên... rảnh. Mà thường rảnh rỗi sẽ sinh nông nổi. Chợt nhớ lại nhiều chuyện lúc xưa và một chuyện gần đây trên WeBuild. Hồi đầu tháng, mình mới tặng cho một bạn trên WeBuild hai câu là đừng cố làm anh hùng và công bằng chỉ dành cho kẻ yếu. Rồi thì mình nhớ lại chuyện gì? Là vậy...
Nhóm tình huống 1
Mình từng có một số khó chịu, một số chuyện không hài lòng và không đồng tình với một vài quản lý trực tiếp trước đây. Trong các group chat ngoài công việc, các buổi ăn trưa, và các buổi "ăn nhậu" thì một số bạn cũng tỏ vẻ rất khó chịu, hay lôi ra bàn tán, phê bình, than phiền về quản lý đó, có những câu rất nặng, rất bức xúc.. Trong các group/buổi đó, mình thường xuyên thấy những câu là "có ai đó nói ra thì công ty/nhân sự mới thấy, để hoài sao được", "Anh/Chị/Em/Mình chắc chắn sẽ nói ra trong lúc đối thoại 1:1, chứ tình hình này không ổn", nói chung là gồm hai dạng: một là mong muốn có ai đó nói ra, hai là thể hiện ra họ sẽ nói.
Chuyện gì đến thì cũng đến, ngày đối thoại 1:1 và đối thoại với HR thì mình cũng nói ra những ý khó chịu của mình, vì mình muốn cho công việc của đội nhóm tốt hơn, ah mình xạo đó =)), lý do mình muốn nói thì đa phần vì muốn giải quyết sự khó chịu trong mình, công việc của mình, và một phần còn lại mới là vì đồng đội thôi. Và... cái ngu nhất của mình khi đó là nói ra kiểu "những anh em khác cũng thấy vậy", để rồi mình nhận được câu từ HR là những anh em khác nói tình hình vẫn ổn, chỉ chia sẻ những điều vui trong team. Cái lúc mà mình đứng hình cũng là lúc mình được ghi nhận là "chỉ toàn nhìn mặt tiêu cực, thấy điều tiêu cực", chuyện về sếp mình thì chỉ có duy nhất một người là mình cảm thấy khó chịu. Đâu đó mình trở thành cái thằng lợi dụng người khác để nói ra ý của mình. Đến khi mình hỏi lại các bạn trong team là lúc gặp HR thì các bạn có nói ra những điều bức xúc không, thì các câu trả lời mình nhận được là kiểu "Dĩ hòa vi quý", "Mình thấy anh/chị ấy cũng đang dần tốt lên", "Thật ra cũng không phải vấn đề gì cả".
Một kiểu khác là đôi khi những người cũng thấy khó chịu đó chịu giúp mình, chịu tạo cơ hội cho mình nói chuyện với HR, với cấp trên để giải quyết những mẫu thuẫn giữa mình và quản lý trực tiếp, có điều là chính bản thân mình cũng không hiểu là từ khi nào thì nó lại là mâu thuẫn của mình và quản lý trực tiếp trong khi các bạn tổ chức những bữa ăn nhậu mấy tiếng đồng hồ để ngồi than phiền, ngồi chửi người sếp trực tiếp đó?
Nhóm tình huống 2
Ở một công ty cũ, lúc mình mới vào mình thấy range lương của các anh em Engineer quá thấp, thế là mình báo sếp và sếp mình cũng lên kế hoạch đề xuất nâng range lương cho phù hợp thị trường. Sau khi đề xuất range mới xong thì chia lộ trình ra tăng cho từng nhóm anh em, ưu tiên ai lương thấp nhất hoặc ai làm lâu nhất. Tất nhiên phải trò chuyện, nghe mong muốn mức lương của họ. Và có vài cá nhân làm mình khắc cốt ghi tâm_* là lúc mình hỏi, họ nói là "lương hiện tại vẫn ổn, không có vấn đề gì", nhưng để cho công bằng cho họ, thì mình cũng nâng lên cho hợp với thị trường, họ cũng vui lắm. Sáu tháng sau, đến đợt hai thì mình chọn ra một số người nữa, cũng làm y như vậy. Điều vui nhất là một số cá nhân trong đợt 1 có người chửi sau lưng sếp mình và mình vì họ không được lên lương đợt này, có lên hẳn trên mạng chửi. Sáu tháng sau nữa, tức là sau một năm, đến đợt họ tăng, cũng tăng nhưng tỉ lệ không như lần đầu, mặc dù giá trị hơn nhưng họ cũng không vui, lại đi chửi tiếp. Lần 4, không tăng, chửi tiếp.
Sau này, mình nhìn nhận lại, suy nghĩ lại, nếu họ thấy tiền lương chưa đáng và họ có năng lực thì tại sao họ không tự đòi lên lương hoặc nhảy công ty khác? Tại sao mình lại bị chửi trong khi mình giúp họ?
Bài học rút ra
Tại sao mình bị chửi khi mình giúp họ? -> Vì mình đang can dự vào chuyện của họ chứ không phải chuyện của mình.
Công bằng chỉ dành cho kẻ yếu: người mạnh sẽ tự giải quyết vấn đề của họ, chỉ có kẻ yếu mới là người ngồi chửi đỏng và chờ may mắn. Anh hùng thì giải quyết chuyện của thiên hạ.
Đừng cố làm anh hùng: người tốt, người giỏi sẽ không cần bạn giúp; người không tốt, không giỏi thì bản thân họ đã không chịu tự giúp họ nên không đáng để giúp. Anh hùng do đó không cần tồn tại.
Khi nói ra điều khó chịu gì đó, hãy nói bằng chính bản thân mình, dù mình có nghe những người khác có vấn đề liên quan, có cùng bức xúc, nhưng khi lời nói được đưa ra thì người chịu trách nhiệm là mình.
Last updated